Cạnh nhà nó có cô láng giềng có dáng người cao lêu nghêu, với bờ vai rộng và mớ tóc xơ xác được hớt ngắn cũn cỡn. Tên cô hiền và đẹp như tên loài hoa: hoa dạ lý hương. Cô tốt bụng, thường giúp đỡ mọi người. Cô là người thợ chụp hình chuyên nghiệp nhất mà nó từng được biết, luôn tìm ra cách để dụ con bé sợ chụp hình như nó phải phì cười trước ống kính. Hơn thế nữa, cô còn có năng khiếu làm người hòa giải tuyệt vời. Ấn tượng sâu sắc nhất của nó về thời ấu thơ là những trận cãi nhau kinh hoàng của ba mẹ.
Nó rất sợ những lần bị giằng co trong vòng tay của hai người mà nó thương yêu nhất, nó sợ khi ba lăm lăm trong tay cái ghế đẩu gí sát vào mặt mẹ, nó sợ khi cái quạt đứng bị ném vỡ thành hai phần, ba tức giận bỏ lên gác xép còn mẹ ôm nó ngồi khóc dưới nhà bếp. Những lúc đó, cô Hương thường vội vã chạy sang nhà nó và “làm những điều cần làm” - theo như cách cô hay nói. Mặc dù nó gặng hỏi, nhưng cô chưa bao giờ cho nó biết giữa ba mẹ ai đúng, ai sai. Cô chỉ kiên nhẫn dỗ dành nó và bảo: “Mặt trăng là vệ tinh của Trái đất, Trái đất là hành tinh của Mặt trời. Vì thế chúng luôn ở bên nhau và ta cũng vậy. Đôi khi vì suy nghĩ không giống nhau, ba mẹ cảm thấy không thể hòa thuận với nhau được, nhưng họ sẽ bên con để yêu thương, chăm sóc và che chở cho con...mãi mãi”.
Năm nó lên bảy, ba nó phát hiện bị u não ác tính thời kỳ cuối. Ba mẹ thật sự suy sụp. Càng ngày nó càng nhận thấy khoảng thời gian cuối cùng của ba cũng là lúc gia đình nó hạnh phúc nhất. Ba mẹ không còn cãi nhau, mẹ lo lắng cho ba từ miếng ăn giấc ngủ, thỉnh thoảng ba mẹ còn kêu taxi đưa gia đình đi ăn kem, xem phim hay ra bến Bạch Đằng hóng mát. Cô Hương chụp cho gia đình nó nhiều hình lắm. Lâu lâu cô còn sang nhậu và nói chuyện phiếm với ba. Nó thấy ba cười không ngớt.
Ba mất. Mọi người đến chia buồn. Họ cứ nhắc lại những kỷ niệm khi ba còn sống... Hết người này lại đến người khác cứ như nhắc lại nỗi đau mất ba mà nó muốn quên đi. Chỉ có cô Hương hiểu nó nhất, cô không lặp lại những lời khuyên cũ rích, cô chỉ ngồi yên lặng bên nó, đợi đến khi nó khóc mệt rồi ôm nó vào lòng, kể vài truyện cười mới, hát cho nó nghe đến khi nó ngủ thiếp đi. Dĩ nhiên nó không thể cười được, nhưng nó cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Bất ngờ, trong xóm có tin đồn cô Hương là người không bình thường...! Cô đang yêu mãnh liệt chị bán vé tàu nơi bến cảng mà cô đang làm việc. Người ta gọi cô là “bóng”, e ngại khi tiếp xúc, nhưng mặc kệ người ta nói gì, với nó, cô vẫn là người rất đặc biệt. Cô là người duy nhất có thể giúp ba mẹ nó làm lành với nhau, là người duy nhất đưa nó ra bến Bạch Đằng vào lúc 1giờ trưa để chỉ cho nó thấy Mặt trăng màu trắng bé xíu ẩn sau những đám mây, để chứng minh cho nó thấy bất cứ lúc nào Mặt trời và Mặt trăng luôn bên nhau. Tai tiếng làm cô bỏ xóm ra đi, một con bé con như nó không đủ sức để giữ cô ở lại. Nhớ cô, nó khóc mấy hôm liền. Mấy tháng sau, nhà nó cũng chuyển đi nơi khác. Từ đó, mẹ con nó không còn nghe bất kỳ tin tức gì về cô hay những người hàng xóm cũ.
Tiếng chuông điện thoại réo liên tục đưa nó trở về với thực tại. Suy cho cùng, đến lúc này cô thợ chụp hình với cái tên kiêu kỳ Dạ Lý Hương vẫn chỉ là một hình mẫu lý tưởng trong khối óc nhỏ bé lúc nào cũng đầy suy tưởng của nó. Phải, cô không có thật. Hay nói đúng hơn, cô chỉ có thật một nửa: cô có ở gần nhà nó, có tới nhà nó chơi, có chụp hình, cô là người tốt bụng, đám tang ba nó cô có đến chia buồn. Và chỉ có thế. Nhưng nó đã luôn ước mong về những khả năng đặc biệt của cô, khao khát sự có mặt của người có thể giúp nó giải quyết những xung đột trong gia đình, trong tâm trí. Bảy tuổi, lẽ ra một đứa trẻ không nên “bị” cảm nhận quá rõ ràng về những vết rạn của một gia đình không hạnh phúc. Bảy tuổi, lẽ ra một đứa trẻ không nên chỉ nhìn thấy quá nhiều mặt trái của cuộc sống.(st)
Posted on Sunday, September 2, 2007 - 06:38

