..khi anh đến tìm cô thì mới biết tin cô đã đi. Cô lựa chọn trở về nơi mình xuất phát. Bởi cô nghĩ mình chỉ là cô bé lọ lem trong chuyện cổ tích...
Đôi chân của cô bé từ nhỏ đã không thể đi lại bình thường. Chỉ có thể ngồi bên cửa sổ hướng đôi mắt buồn về phía những đứa trẻ cùng trang lứa đang nô đùa ngoài sân. Cảm giác cô độc đến vô cùng.
Mùa hè năm đó, nhà hàng xóm có người thân từ thành phố về chơi. Họ dẫn theo một cậu bé trai về nghỉ hè. Cậu bé hơn cô bé 5 tuổi, nên rất nhanh hai đứa trẻ đã kết thân với nhau. Cả hai đã có một kỳ nghỉ hè vui vẻ với những ngày leo đồi, ra biển chơi. Chúng phơi nắng đến khi hai làn da đen sạm, và những nụ cười không bao giờ tắt trên môi.
Cậu bé rất chú ý và quan tâm đến người bạn nhỏ không thể đi vững trên đôi chân của mình. Lần đầu tiên cậu đặt vào tay cô bé hàng xóm con chuồn chuồn nhỏ xinh mà mình bắt được trong vườn. Lần đầu tiên cậu cõng cô bé ra bờ sông chơi. Lần đầu tiên cậu kể cho cô bé nghe những câu chuyện cổ tích mà mình đã được nghe. Và cậu cũng là người đầu tiên thì thầm bên tai cô bé rằng đôi chân của cô có thể chữa lành được.
Những lần đầu tiên ấy đã khiến cô bé cảm thấy rất vui. Nụ cười hiếm có luôn đọng trên môi cô bé từ sau những lần đầu tiên ấy. Lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng. Mùa hè kết thúc. Gia đình cậu bé phải quay lại thành phố. Cô bé nước mắt nhạt nhòa đến tiễn họ, khẽ thì thầm bên tai cậu bé trong tiếng nấc nghẹn: "Sau này em chữa khỏi chân rồi, em sẽ lấy anh nhé?". Cậu bé gật đầu.
Thời gian trôi nhanh trong nháy mắt. Mười hai năm qua đi trong cuộc đời của họ thật bình dị. Cậu bé ngày xưa nay đã trưởng thành thành một chàng trai tuấn tú và thành đạt. Anh mở một tiệm cà phê nhỏ, và đã có một người vợ chưa cưới dịu hiền. Cuộc sống của họ bình yên và phẳng lặng như mặt nước không gợn sóng.
Một ngày kia, chàng trai nhận được một cuộc điện thoại. Giọng nói của một cô gái từ đầu dây bên kia nói với anh rằng đôi chân của cô đã chữa khỏi, và cô đã lên thành phố. Trong khoảnh khắc, anh cũng không nhớ ra cô gái đang nói chuyện với mình là ai. Bởi anh đã sớm quên câu chuyện thời thơ ấu, quên đi khuôn mặt xanh xao yếu ớt của cô bé hàng xóm, và cũng chẳng hề nhớ lời hứa trẻ con thuở nào lúc họ chia tay nơi vùng quê thôn dã.
Sau buổi gặp mặt nói chuyện, anh giữ cô lại làm việc trong quán cà phê của mình. Cô bé yếu ớt của ngày xưa giờ đây đã là một thiếu nữ trưởng thành. Chỉ có điều, không còn nữa trên khuôn mặt cô nụ cười vô tư như những ngày thơ ấu. Những nỗi u sầu khiến cô trở nên trầm lặng hẳn.
Anh cũng chẳng có nhiều thời gian quan tâm đến cô. Khi biết tin người vợ chưa cưới đang mang thai đứa con của người khác, anh như người điên mất đi phương hướng. Cảm giác nhục nhã xen lẫn với lòng tự tôn của một người đàn ông bị hạ gục khiến anh không điều khiển được mình.
Đám cưới hủy bỏ. Ngày ngày anh vùi mình trong men say và chẳng còn quan tâm đến công việc làm ăn nữa. Những người thân đều ra sức khuyên bảo nhưng không ích gì. Họ dần dần xa rời anh. Anh ngã bệnh.
Khoảng thời gian ấy, cô luôn có mặt ở bên anh, chăm sóc anh tận tình, nhẫn nại chịu những trận đòn và những lời thóa mạ sau khi say của anh. Cả tiệm cà phê nhỏ này cũng sống lay lắt dưới cố gắng nỗ lực của cô. Cô đã học được rất nhiều trong khoảng thời gian ấy, nhưng cũng cảm thấy mệt mỏi đến nhiều lúc không thể gượng dậy được nữa.
Anh thức tỉnh từ những cơn say, từ sau những thất bại và sự đau đớn vì bị phản bội. Nhưng anh ít nói hơn trước. Mọi việc trong nhà và quán cà phê anh đều đứng ra gánh vác. Anh biết cả một khoảng thời gian dài, cô đã luôn ở bên anh, và giúp anh rất nhiều.
Nhưng khi anh đến tìm cô thì mới biết tin cô đã đi. Cô lựa chọn trở về nơi mình xuất phát. Bởi cô nghĩ mình chỉ là cô bé lọ lem trong chuyện cổ tích. Anh sẽ chỉ mất thăng bằng trong một thời gian ngắn. Và cô cũng chẳng bao giờ có thể cùng anh bước đến cuối cuộc đời. Câu hỏi ngày xưa của cô bé và cái gật đầu rất đỗi tự nhiên của cậu bé rốt cuộc chỉ như một trò chơi thời ấu thơ.
Anh giấu mình trong bóng tối. Những gì vừa trải qua giờ đây không còn khiến anh phải suy nghĩ nữa. Anh thấy hụt hẫng, cảm giác như vừa mất đi một cái gì đó vốn thuộc về quá khứ. Và anh biết điều anh học được sau tất cả những chuyện vừa rồi là phải biết trân trọng những gì mình đang có.
Anh đóng cửa quán cà phê mấy ngày và xách đồ ra bến xe. Miền quê ngày đó anh chỉ đến một lần và chưa bao giờ quay trở lại. Nhưng anh biết trái tim anh sẽ dẫn anh đi tìm cô. (st)
Posted on Sunday, May 18, 2008 - 13:33

