Tết xa quê

Không hiểu sao mỗi khi tết đến tôi ước ao được ở ngay trên quê hương mình, được đắm chìm trong không khí giao hoan của trời đất, được đón nhận tình tự của dân tộc mà những người xa quê như tôi rất hoài mong...

Tôi đến Mỹ năm 1981, nơi ở đầu tiên là thành phố Carrollton, bang Texas. Chỉ hai tuần sau tôi rời đó vì không chịu nổi khí hậu nóng bức và nỗi cô đơn ngỡ ngàng với đời sống mới nên thúc bách tôi về Cali. Tết Nguyên đán thời đó chưa nhộn nhịp lắm. Các cơ sở thương mại - dịch vụ của người Việt vẫn mở cửa.

Ai cũng tất bật chạy đua với cuộc sống. Ngày tết về, tôi thấy buồn mang mang. Nhiều lúc, tôi như tuyệt vọng trong nỗi thương nhớ người thân. Hai đêm giao thừa liên tiếp tôi rất tủi thân vì không có tiền đổ xăng, phải ngủ trong xe dọc đường. Nghèo đến độ không mua nổi chiếc áo len, phải lấy báo nhét vào lồng ngực để chống lạnh.

Năm 1986, tôi định cư ở thành phố San Jose cho đến hôm nay. Đó là thành phố được mệnh danh “thung lũng hoa vàng“ mà tôi rất yêu thích, khí hậu ở đây giống Đà Lạt và tình đồng hương rất gắn bó. Mỗi năm tết đến, người Việt ăn tết ngày càng lớn hơn. Nhiều cơ sở thương mại - dịch vụ đóng cửa hai tuần. Có nơi còn treo bảng “Bổn tiệm phải về Việt Nam ăn tết, nên tạm đóng cửa một tháng“.

Khu thương mại Việt Nam còn bày bầu cua cá cọp. Bánh chưng, bánh tét, hạt bí, hạt dưa, hạt sen, mứt gừng... nhãn hiệu từ Việt Nam bày bán không thiếu một món gì. Hội tết, hội xuân, diễu hành xe hoa, văn nghệ, thiếu nhi tài sắc... trẩy hội vui xuân tưng bừng. Có đến vài chục ngàn người Việt tham dự. Các em bé xúng xính trong những chiếc áo dài đủ màu sắc tươi thắm bên cạnh cha mẹ. Ngay cả những quan chức chính quyền Mỹ cũng mặc áo dài khăn đóng để lấy lòng người Việt trong dịp xuân về. Hoa đào, hoa mai, phong lan, hoa vạn thọ... được nhiều người mua nhất.

Như thường lệ, tối 30 tết, tôi thường đến nơi làm việc để thắp hương cúng bái và đốt pháo. Một năm nọ, khi tràng pháo vừa nổ dứt, tôi nhìn ra bãi đậu xe mênh mông thấy vẫn còn chiếc xe cũ kỹ đậu ở đó. Ánh lửa bập bùng từ điếu thuốc của người đàn ông không nhà cho tôi cảm giác anh ta đang bị lạnh. Tôi gõ vào kính xe hỏi: “Đêm 30 mà anh không về nhà sao?”. Người đàn ông đáp: “Tôi biết về đâu!”. Tôi tặng anh ta 100 đôla Mỹ và một chai rượu vang như một món quà xuân. Tôi bảo: “Đêm nay, anh hãy dùng số tiền này để thuê một khách sạn, tắm rửa sạch sẽ, uống chai rượu này để có một giấc ngủ thật mộng mơ. Sáng mai, còn dư bao nhiêu tiền anh ra đặt bầu cua cá cọp để lấy hên trong ba ngày tết”. Anh nhìn tôi gật đầu nhưng không nói thêm điều gì. Tôi thấy đôi mắt anh ứa lệ.

Thành phố tôi đang ở có vài chục “người khách giang hồ“ như vậy. Có thể đời sống của họ bất an hoặc vì nghiện rượu. Cũng có thể họ không hội nhập được vào cuộc sống mới nên đã có một cách sống không bình thường. Họ chọn cảnh “màn trời chiếu đất“ để qua ngày. Cách đây hai tháng có một bà mẹ từ Việt Nam qua Mỹ tìm con. Bà đi khắp các tiểu bang dò la tin tức con mình. Cuối cùng, bà ta tìm được con tại San Jose cũng trong cảnh ngộ này. Lúc đầu người con có lẽ vì xấu hổ nên không nhận mẹ mình. Sau đó anh ta như hiểu được lòng thương yêu của mẹ nên mới dám nhận. Nghe đâu, mẹ anh đã đưa anh về lại Việt Nam sống.

Năm nay không khí tết rất rộn ràng. Tất cả cơ sở bán vé máy bay đã thông báo trước hết vé về Việt Nam. Sáng nay, đưa người bạn ra sân bay tôi cũng thấy rạo rực. Tết năm nào, đêm 28 gọi về Việt Nam thăm người quen. Tôi ước ao mỗi năm được đón tết ở quê nhà, được đắm chìm trong không khí giao hoan của trời đất, được đón nhận tình tự của dân tộc mà những người xa quê như tôi rất hoài mong. (st)


© 2007 nguoivietdethuong.com