Khói quê

Thuở chiến tranh nơi tôi ở chìm trong lửa đạn nên gia đình phải rời bỏ làng quê ra đi. Tôi bỏ lại những thú vui trên cánh đồng sau mùa gặt là sân chơi cùng lũ bạn với trò đuổi bắt, thả diều, bỏ lại làn khói đốt đồng mà sau này trong những năm tháng sống nơi phố thị tôi mới cảm nhận được rằng nó đã quyện vào đời tôi ngọt ngào, khó phai.

Chiều nay, tình cờ đi ngang qua nhà ai đó có ngụm khói bếp bay lên, bỗng chạnh lòng nhớ làn khói đốt đồng nơi quê xa. Không hiểu vì sao tôi cứ mãi nhớ về ngọn khói ấy như một hoài niệm khôn nguôi. Có phải vì cuộc đời tôi quá nhiều đổ vỡ hay vì lòng tôi dễ rung cảm với những gì mong manh vụt tan biến? Chẳng phải người ta thường bảo mong manh như sương khói đó sao!

Tôi trở về quê xưa để tìm lại mình trong những kỷ niệm ấu thơ hay đúng hơn là được nhìn lại ngọn khói đốt đồng... Nhưng quê tôi giờ đã được quy hoạch thành khu công nghiệp. Khói nhà máy đã thay khói đốt đồng. Lòng tôi nao nao buồn, tiếc nhớ ngọn khói ngày xưa trong mỗi buổi hoàng hôn.

Trong sân nhà, tôi dành riêng một góc nhỏ, thỉnh thoảng vào buổi chiều tôi hay gom những cọng cỏ khô đốt bếp nấu nước châm trà. Tôi nhìn làn khói bay lên nhè nhẹ mà mơ về hương khói, dáng khói chốn xưa...


© 2007 nguoivietdethuong.com